Những Quả Đào
Phỏng theo Lép Tôn-xtôi
Sau một chuyến đi xa, người ông mang về nhà bốn quả đào. Ông bảo vợ và các cháu:
"- Quả to này xin phần bà. Ba quả nhỏ hơn phần các cháu."
Bữa cơm chiều hôm ấy, ông hỏi các cháu:
"- Thế nào, các cháu thấy đào có ngon không?"
Cậu bé Xuân nói:
"- Đào có vị rất ngon và mùi thật là thơm. Cháu đã đem hạt trồng vào một cái vò. Chẳng bao lâu, nó sẽ mọc thành một cây đào to đấy, ông nhỉ?"
"- Mai sau cháu sẽ làm vườn giỏi." - Ông hài lòng nhận xét.
Cô bé Vân nói với vẻ tiếc rẻ:
"- Đào ngon quá, cháu ăn hết mà vẫn thèm. Còn hạt thì cháu vứt đi rồi."
"- Ôi, cháu của ông còn thơ dại quá!"
Thấy Việt chỉ chăm chú nhìn vào tấm khăn trải bàn, ông ngạc nhiên hỏi:
"- Còn Việt, sao cháu chẳng nói gì thế?"
"- Cháu ấy ạ? Cháu mang đào cho Sơn. Bạn ấy bị ốm. Nhưng bạn ấy không muốn nhận. Cháu đặt quả đào trên giường rồi trốn về."
"- Cháu là người có tấm lòng nhân hậu!" - Ông lão thốt lên và xoa đầu đứa cháu nhỏ.
Góc Từ Vựng
Ý Nghĩa Câu Chuyện
Câu chuyện ca ngợi những đứa trẻ ngoan: biết lo xa như Xuân, biết thương bạn như Việt. Đặc biệt, tấm lòng nhân hậu của Việt được ông khen ngợi nhiều nhất.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Cậu bé Xuân đã làm gì với hạt đào?
Xuân đem hạt trồng vào một cái vò, mong nó mọc thành cây đào to.
Câu 2: Tại sao ông lại nói bé Vân "còn thơ dại quá"?
Vì Vân ăn hết đào mà vẫn thèm, còn hạt thì vứt đi, thể hiện sự hồn nhiên, chưa biết lo nghĩ.
Câu 3: Vì sao ông khen Việt là người có tấm lòng nhân hậu?
Vì Việt không ăn quả đào của mình mà mang biếu bạn Sơn đang bị ốm.
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Ông nhận xét ai sẽ làm vườn giỏi?
Câu 2: Bạn Sơn (bạn của Việt) bị làm sao?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận