Cây Đa Quê Hương
Nguyễn Khắc Viện
Cây đa nghìn năm đã gắn liền với thời thơ ấu của chúng tôi. Đó là cả một toà cổ kính hơn là một thân cây. Chín, mười đứa bé chúng tôi bắt tay nhau ôm không xuể. Cành cây lớn hơn cột đình. Ngọn chót vót giữa trời xanh. Rễ cây nổi lên mặt đất thành những hình thù quái lạ, như những con rắn hổ mang giận dữ. Trong vòm lá, gió chiều gẩy lên những điệu nhạc li kì tưởng chừng như ai đang cười đang nói.
Chiều chiều, chúng tôi ra ngồi gốc đa hóng mát. Lúa vàng gợn sóng. Xa xa, giữa cánh đồng, đàn trâu ra về, lững thững từng bước nặng nề. Bóng sừng trâu dưới ánh chiều kéo dài, lan giữa ruộng đồng yên lặng.
Góc Từ Vựng
Ý Nghĩa Bài Văn
Bài văn miêu tả vẻ đẹp uy nghi, cổ kính của cây đa cổ thụ, thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc và niềm tự hào của tác giả đối với cảnh vật quê hương thanh bình.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Tác giả so sánh cây đa với hình ảnh nào?
Tác giả so sánh cây đa như một tòa cổ kính hơn là một thân cây.
Câu 2: Những rễ cây nổi lên mặt đất được so sánh với gì?
Chúng được so sánh với những hình thù quái lạ, như những con rắn hổ mang giận dữ.
Câu 3: Chiều chiều, các bạn nhỏ làm gì dưới gốc đa?
Chiều chiều, các bạn nhỏ ra ngồi gốc đa hóng mát, ngắm lúa vàng và đàn trâu về.
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Ngọn cây đa được tả như thế nào?
Câu 2: Đàn trâu ra về như thế nào?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận