Người Mẹ Hiền
Theo Nguyễn Văn Thịnh
Giờ ra chơi, Minh thầm thì với Nam: "Ngoài phố có gánh xiếc. Bọn mình ra xem đi!" Nghe vậy, Nam không nén nổi tò mò. Nhưng cổng trường khóa, trốn ra sao được. Minh bảo:
- Tớ biết có một chỗ tường thủng.
Hết giờ ra chơi, hai em đã ở bên bức tường. Minh chui đầu ra. Nam đẩy Minh lọt ra ngoài. Đến lượt Nam đang cố lách ra thì bác bảo vệ vừa tới, nắm chặt hai chân em: "Cậu nào đây? Trốn học hả?" Nam vùng vẫy. Bác càng nắm chặt cổ chân Nam. Sợ quá, Nam khóc toáng lên.
Bỗng có tiếng cô giáo:
"- Bác nhẹ tay kẻo cháu đau. Cháu này là học sinh lớp tôi."
Cô nhẹ nhàng kéo Nam lùi lại rồi đỡ em ngồi dậy. Cô phủi đất cát lấm lem trên người Nam và đưa em về lớp.
Vừa đau vừa xấu hổ, Nam bật khóc. Cô xoa đầu Nam và gọi Minh đang thập thò ở cửa lớp vào, nghiêm giọng hỏi:
- Từ nay các em có trốn học đi chơi nữa không?
Hai em cùng đáp:
- Thưa cô, không ạ. Chúng em xin lỗi cô.
Cô hài lòng, bảo hai em về chỗ, rồi tiếp tục giảng bài.
Góc Từ Vựng
Ý Nghĩa Bài Học
Cô giáo như người mẹ hiền, vừa yêu thương, che chở, vừa nghiêm khắc dạy bảo học sinh nên người. Các em không nên trốn học đi chơi vì như vậy là mắc lỗi và rất nguy hiểm.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Minh rủ Nam đi đâu?
Minh rủ Nam trốn học ra phố xem gánh xiếc.
Câu 2: Cô giáo đã làm gì khi Nam bị bác bảo vệ giữ lại?
Cô xin bác bảo vệ nhẹ tay, đỡ Nam dậy, phủi đất cát và đưa em về lớp.
Câu 3: Vì sao cô giáo được ví như "người mẹ hiền"?
Vì cô thương yêu học sinh, bảo vệ học sinh khi gặp nạn, nhưng cũng nghiêm khắc dạy bảo khi các em mắc lỗi.
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Hai bạn trốn ra ngoài bằng cách nào?
Câu 2: Cuối cùng, hai bạn đã hứa với cô giáo điều gì?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận