Con Vện
Nguyễn Hoàng Sơn
Mỗi khi nó chạy
Cái đuôi cong lên,
Đuôi như bánh lái
Định hướng cho thuyền.
Rời nhà xa ngõ
Đuôi quắp dọc đường.
Đuôi buông ủ rũ
Là khi nó buồn.
Nhưng mà ngộ nhất
Là lúc nó vui :
Chẳng hề nhếch mép
Nó cười bằng... đuôi.
Góc Từ Vựng
Ý Nghĩa Bài Thơ
Bài thơ miêu tả sinh động chú chó Vện thông qua cái đuôi. Cái đuôi không chỉ giúp chú giữ thăng bằng mà còn là nơi thể hiện mọi cảm xúc vui, buồn của chú.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Khi Vện chạy, đuôi của nó giống cái gì?
Khi chạy, đuôi Vện cong lên như bánh lái để định hướng cho thuyền.
Câu 2: Dấu hiệu nào cho biết Vện đang buồn?
Khi buồn, đuôi Vện quắp dọc đường hoặc buông ủ rũ.
Câu 3: Điều "ngộ nhất" ở chú chó Vện là gì?
Là cách nó cười: không nhếch mép mà cười bằng đuôi (vẫy đuôi rối rít).
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Từ "Vện" dùng để chỉ đặc điểm gì của chú chó?
Câu 2: Bài thơ nói Vện "cười" bằng bộ phận nào?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận