Vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam
Con Cò
Chủ điểm: Ngôi nhà chung (Tuần 31)
Đồng phẳng lặng, lạch nước trong veo, quanh co uốn khúc sau một nấm gò.
Màu thanh thiên bát ngát, buổi chiều lâng lâng. Chim khách nhảy nhót ở đầu bờ, người đánh giậm siêng năng không nề bóng xế chiều, vẫn còn bì bõm dưới bùn nước quá đầu gối.
Một con cò trắng đang bay chầm chậm bên chân trời. Vũ trụ như của riêng nó, khiến con người ta vốn không cất nổi chân khỏi đất, cảm thấy bực dọc vì cái nặng nề của mình. Con cò bay là là, rồi nhẹ nhàng đặt chân lên mặt đất, dễ dãi, tự nhiên như mọi hoạt động của tạo hoá. Nó thong thả đi trên doi đất.
Rồi nó lại cất cánh bay, nhẹ như chẳng ngờ, không gây một tiếng động trong không khí.
- Theo ĐINH GIA TRINH
Góc Từ Vựng (10 Từ)
Nội dung chính
Bài văn miêu tả vẻ đẹp thanh bình của một buổi chiều quê và hình ảnh con cò trắng bay lượn nhẹ nhàng, tự do giữa không gian bao la, đối lập với sự nặng nề của con người.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Khung cảnh đồng quê được miêu tả như thế nào?
Đồng phẳng lặng, lạch nước trong veo, màu thanh thiên bát ngát, buổi chiều lâng lâng.
Câu 2: Hình ảnh con cò bay lên gợi cảm giác gì?
Gợi cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát, tự do, tự nhiên như tạo hóa: "nhẹ như chẳng ngờ", "không gây một tiếng động".
Câu 3: Vì sao tác giả lại cảm thấy "bực dọc"?
Vì so sánh sự nhẹ nhàng bay bổng của con cò với cái nặng nề của con người "vốn không cất nổi chân khỏi đất".
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Người đánh giậm làm việc như thế nào?
Câu 2: Con cò bước đi ở đâu?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận