Khung cảnh làng quê yên bình và ấm áp
Em Thương & Khói Chiều
Hai bài thơ về thiên nhiên và tình cảm gia đình
1. Em Thương
Em thương làn gió mồ côi Không tìm thấy bạn, vào ngồi trong cây Em thương sợi nắng đông gầy Run run ngã giữa vườn cây cải ngồng.
— Nguyễn Ngọc Ký
2. Khói Chiều
Chiều chiều từ mái rạ vàng Xanh rờn ngọn khói nhẹ nhàng bay lên. Chăn trâu ngoài bãi, bé nhìn Biết là bếp lửa bà nhen chiều chiều.
Nghe thơm ngậy bát canh riêu Với nồi cơm ủ cạnh niêu tép đầy. Khói ơi, vươn nhẹ lên mây Khói đừng bay quấn làm cay mắt bà!
— Hoàng Tá
Góc Từ Vựng (10 Từ)
Nội dung chính
Em thương: Lòng thương cảm của tác giả dành cho những cảnh vật thiên nhiên bé nhỏ, cô đơn.
Khói chiều: Tình cảm yêu thương, gắn bó của cháu đối với bà và nỗi nhớ về bếp lửa quê nhà ấm áp.
Cùng Tìm Hiểu Bài
Câu 1: Trong bài "Em thương", tác giả thương những gì?
Tác giả thương làn gió mồ côi không tìm thấy bạn và sợi nắng đông gầy run rẩy ngã giữa vườn.
Câu 2: Bạn nhỏ trong bài "Khói chiều" thấy gì khi chăn trâu?
Bạn nhỏ thấy ngọn khói xanh rờn nhẹ nhàng bay lên từ mái rạ vàng, biết là bà đang nhen bếp lửa.
Câu 3: Bạn nhỏ nói gì với khói? Vì sao?
Bạn nhỏ bảo khói vươn nhẹ lên mây, đừng bay quấn làm cay mắt bà. Điều đó cho thấy bạn rất thương bà.
Thử Tài Trí Nhớ
Câu 1: Trong bài "Khói chiều", bữa cơm bà nấu có món gì?
Câu 2: Hình ảnh "ngọn khói xanh rờn" bay lên từ đâu?
Nhận xét
Đăng nhận xét
Xin chào, mời các bạn bình luận